Lí do Michelle Phan giải thích việc “biến mất” đã thức tỉnh nhiều cô gái: Thật giàu hay thật nhiều tiền cũng chẳng để làm gì!

Trong vòng 1 năm qua người ta không còn thấy nữ Beauty Blogger gốc Việt Michelle Phan đăng tải video lên Youtube, và cũng chẳng còn thấy cô xuất hiện trên mạng xã hội nữa. Và bây giờ, hãy nghe cô nói về lý do biến mất không báo trước này.

Nghỉ giải lao tận hưởng tuổi đôi mươi muộn màng

Khi tôi mới chỉ là một cô bé tuổi teen, trang điểm đối với tôi chỉ là để mình được đẹp hơn, như kẻ mắt mỗi ngày để có đôi mắt to hơn chẳng hạn. Rồi đến khi tôi bước vào tuổi đôi mươi, quan điểm của tôi thay đổi, cách mà tôi nhìn nhận về make-up theo đó cũng khác nhiều. Tôi cảm thấy trang điểm là một cách để thể hiện bản thân, và là hình thái nghệ thuật của chính tôi. Như thể khuôn mặt tôi là một tấm giấy trăng, để tôi thoả thích tô vẽ, khám phá từng thái cực tính cách bản thân. Tôi có thể trở thành một cô nàng u ám gô-tích, rồi lại trong chớp mắt biến thành cô công chúa bánh bèo.

15624201-662066947288832-6258953426965626880-n-1492077648746

Đến bây giờ tôi đã bắt đầu ngưỡng cửa 30, tôi lại cảm thấy quan điểm về make-up của tôi thêm một lần nữa đã thay đổi. Giống như vàng đã qua nhiều lần lửa. Tôi biết chính xác từng loại sản phẩm mà tôi mong muốn, tôi biết cái nào sẽ phù hợp nhất cho mình. Tôi bây giờ cảm thấy đam mê với cái cách mà người ta làm ra mỹ phẩm hơn là các mặt hàng bày bán sẵn có. Bởi vậy, tôi đã sử dụng hết vốn liếng kinh nghiệm sống thu thập được gần đây cho lần ra mắt trở lại của Em.

Năm ngoái tôi có một năm để nghỉ Trong vòng 1 năm đó, tôi cuối cùng cũng có cơ hội để đi du lịch nhiều nơi ở Châu Âu, Châu Phi. Tôi tới Ai Cập vì tôi yêu đất nước ấy vô cùng. Tôi cắt bỏ hoàn toàn mạng xã hội khỏi cuộc sống của mình. Điều ấy thực sự rất đáng sợ, bởi sau ấy bạn có thể trở nên vô cùng xa lạ với tất cả mọi người. Nếu bạn không đăng tải một video trong thời gian quá lâu, hoặc chẳng update gì về bản thân trong vòng 1 tháng thôi, sẽ chẳng ai còn biết Michelle Phan là cô nào nữa. Người ta dễ dàng quên đi bạn vì có quá nhiều nhứ đang xảy ra mỗi ngày trên Internet rồi.

Năm nay là năm đánh dấu tròn 1 thập kỷ tôi hoạt động trong lĩnh vực làm đẹp này. Tôi cảm thấy bây giờ chính là khoảng thời gian để tôi được nghỉ ngơi, tận hưởng cuộc sống kể từ video đầu tiên được đăng tải vào năm 2007 rồi không ngừng nghỉ đến tận hôm nay. Đâu phải như ngày hôm nay có đầy đủ phương tiện rồi, bạn có thể dễ dàng xuất hiện hay tạo dựng tên tuổi trên nền tảng mạng Internet, thời của tôi khó khăn hơn nhiều, hàng nghìn việc không tên.

Năm trước tôi chính thức 29 tuổi, chỉ mong muốn được một lần đúng nghĩa tận hưởng tuổi đôi mươi trong 1 năm cuối cùng mà thôi. Tôi chưa có con, cũng chưa lấy chồng. Tôi muốn được hưởng thụ sự tự do hoàn toàn, chẳng phải lo nghĩ về bất cứ điều gì, dù chỉ trong vòng 1 năm ngắn ngủi. Tôi đã đạt được những mục tiêu mà tôi mong muốn cùng với công ty của mình. Chúng tôi thu được 100 triệu USD. Tôi nghĩ là chúng tôi ổn, ít nhất là về mặt tài chính. Tôi cũng ổn. Gia đình tôi ổn. Tại sao tôi lại phải mong muốn có thêm cái gì? Nhiều khi tôi cảm thấy chính xã hội đang rủ rỉ vào tai con người rằng: “Không, bạn cần thêm, bạn cần thêm thật nhiều tiền, bạn cần phải trở thành người có hàng tỷ USD”.

Nhưng để làm gì?

2-1-1492078737952

Tạm gác lại tất cả để đi tìm sự thanh thản cho tâm hồn

Tôi là người rất đơn giản. Lý lịch xuất thân của tôi cũng đơn giản vô cùng, tôi cũng chẳng cần phải tiếp tục cố gắng để đạt đến bao nhiêu số 0 đằng sau giá trị tài sản, chỉ để người ta nhìn nhận được giá trị bản thân. Tôi thực chất chẳng hề hạnh phúc trong năm vừa qua. Tôi rất buồn, gần như suy sụp. Tôi tự chẩn đoán cho mình, có lẽ là tôi trầm cảm thì phải. Đó là lúc tôi quyết định phải can thiệp vào chính cuộc đời mình, với mục tiêu giải phóng bản thân khỏi môi trường có hại, cái nơi gây ra bao nhiêu nỗi bất an cho tôi – Los Angeles. Tôi cần lắng nghe cả con tim, cả lý trí của mình. Và làm sao mà tôi có thể nghe được khi mà xung quanh toàn những tiếng còi xe inh ỏi nhiễu loạn như ở L.A?

Tôi gần như chạm đến ranh giới của sự điên loạn. Cuối cùng tôi sắp xếp hành lý, mang theo cả cuộc đời mình trong chiếc va-li con con, rời đi, chẳng nói lời nào với bất cứ ai. Các đối tác, các thành viên theo dõi tôi, mọi người ai cũng hoảng hốt, kiểu: “Ơ Michelle đâu mất rồi? Chúng ta cần cô ấy!”

Còn tôi: “Này mấy anh, nếu mấy anh muốn tôi biến nhãn hiệu này trở nên tuyệt vời, trước hết tôi phải nghĩ được những điều tuyệt vời đã. Tôi cần có cảm giác tuyệt vời, và ở thời điểm này tôi thấy không được tuyệt vời lắm”. Đó là lý do mà tôi biến mất.

4-1492078737948

Tôi mua vé bay tới Thuỵ Sỹ, rồi đi đến thành phố có tên Zermatt. Khá thú vị, bởi ở đây trong vòng bán kính 5 dặm, không ai được lái xe hơi cả. Bạn phải đậu xe ở một nơi khá xa, rồi sử dụng loại xe điện hay được dùng ở các sân golf để di chuyển. Tôi không biết miêu tả cho bạn rằng thành phố này tĩnh mịch tới mức nào được, chỉ biết là yên ắng đến mức tôi có thể nghe thấy từng suy nghĩ của mình trong màn đêm. Khá đáng sợ. Tất cả sự lo lắng, nỗi âu lo của tôi trong nháy mắt vụt biến mất, như chưa bao giờ tồn tại khi tôi nhìn thấy bầu trời đầy sao trên đầu mình. Rồi tôi lại nghĩ: “Hẳn sẽ có ai đó như mình, cũng đang trĩu nặng ưu tư về bản thân, và chúng ta đều đang đứng đây, trên thế giới này…” – Tôi thấy mình chẳng còn cô đơn nữa.1-2-1492078737955

Quá trình ấy có thể coi là “digital detox” – thanh lọc công nghệ. Tôi tự mình tìm lại sự kết nối đến thiên nhiên. Thiên nhiên hồi phục tôi, thiên nhiên nhắc nhở tôi rằng mọi thứ chúng ta đang gây dựng trên cõi đời này, mọi thứ chúng ta đang có lúc này, thực ra cũng chẳng là cái gì. Khi tôi tới tham quan kim tự tháp, tôi tự nghĩ rằng: “Ô kìa, những toà công trình vĩ đại này được xây dựng cho các Pharaoh đấy, nhưng giờ họ đâu rồi?”.

Mọi sự trên đời cứ đến, rồi lại đi về hư vô cả.

Thế nên, tất cả những vấn đề mà chúng ta tự vơ vào bản thân – sự lo âu, bao nhiêu căng thẳng – đều đến từ các tác động bên ngoài cả. Còn việc để nó ảnh hưởng đến bản thân hay không, đó là lựa chọn của chính chúng ta. Đấy chính là chân lý mà tôi ngộ ra được trong khoảng thời gian ấy. Tôi nhận ra nó bằng cách phản chiếu bản thân. Nhưng làm sao mà bạn có thể phản chiếu được khi mà đầu bạn luôn chìm trong sự căng thẳng? Tất nhiên là không thể rồi.

Có một Michelle Phan rất khác tái sinh từ tro tàn

Mọi chuyện khá hay ho khi tôi trở về L.A. Cứ như chẳng có gì đổi khác cả. Thật kỳ cục vì công nghệ thì thay đổi rất nhiều, nhưng khung cảnh thì cứ vẫn y nguyên. Tuy nhiên tôi cũng đâu có quay về với tư cách Michelle Phan trước đây, tôi thay đổi, tôi khác biệt rồi. Tôi nhìn thấy mọi thứ theo lăng kính không còn giống như trước đây. Tôi có thêm nhiều sự thông thái hơn. Tôi đã biết cách để giao tiếp với tuổi trẻ. Tôi cảm thấy ở một vài thời điểm, tôi cũng lạc lối. Tôi buộc phải định hướng lại mình. Tôi biết nơi nào mình nên đến, nên nói chuyện với ai, ngành nghề nào mình yêu thích, ngành nghề nào mình không phù hợp, cách nào để tìm ra những người tài giỏi có thể tạo ra điều khác biệt. Và tôi nghĩ rằng, tất cả chúng ta đều chỉ đang đứng ở điểm xuất phát của mọi sự đổi thay chuẩn bị hình thành.

3-1492078737950

Ngày hôm nay, tôi có cơ hội thứ 2 với nhãn hiệu make-up này. Tôi vô cùng háo hức với việc ra mắt nó, chứng minh với mọi người rằng tôi đã thay đổi thế nào. Em sẽ trở thành vị sứ giả giới thiệu về sự đổi khác của Michelle Phan của hiện tại. Kể từ năm 15 tuổi tôi đã muốn phát triển nó. Tôi đang thay đổi, tôi muốn cả thế giới này hiểu rằng việc thay đổi là tốt, là cần thiết. Có quá nhiều người ngại biến đổi, cả đời chỉ mãi một màu. Nhưng cuộc đời này chỉ có một hằng số duy nhất – sự thay đổi.

Quan trọng nhất, tôi muốn tạo ra thương hiệu này dành cho những người theo dõi tôi. Họ đã ủng hộ tôi suốt 10 năm qua, họ xứng đáng được điều này. Cũng bởi thế, giá thành luôn hướng đến tiêu chí hợp lý nhất có thể. Một cây chì kẻ mắt chỉ khoảng 15USD mà thôi. Tất cả sản phẩm đều gói gọn trong những chữ: tiện dụng, hợp lý, vừa tầm và chất lượng.

Ngưng bỏ công sức vào những việc vô ích – Chìa khoá dẫn đến sự thanh thản

Ai cũng cần được đứng ở một ví trí ổn định để có thể tạo ra những điều đẹp đẽ. Nhưng tôi thì không. Khi Em Cosmestic ra mắt cùng L’Oreal, nó thất bại, tôi đã bị chế nhạo rất nhiều trên mạng. Trên Reddit có hẳn một chủ đề chỉ để nói về sự ghét bỏ đối với thương hiệu này của tôi. Tôi đã bị ức hiếp. Tôi ghét phải sử dụng từ đó, bởi chẳng ai trên đời này là không bị ức hiếp cả. Chỉ có điều khác là tôi bị ức hiếp trên mạng mà thôi. Tôi thì chẳng bao giờ muốn tranh cãi với ai, kể cả khi họ nói điều gì sai trái, ví dụ như người ta trước đây từng nói tôi sử dụng công thức rẻ tiền đấy thôi. Tôi có thể nói hàng triệu thứ, nhưng cái chính là khi ở trên mạng, bạn chẳng thể có thể chiến thắng thực sự khi tranh cãi với ai hết.

Rất nhiều người trong số họ chọn cách hiểu lầm bạn. Một khi họ đã chọn cách hiểu sai ý bạn, tức là bạn đã thua cuộc rồi, có thuyết phục họ cũng chẳng có ích gì. Tôi từng thử thuyết phục người ta vài lần, nhưng thay vì bỏ tâm trí mình vào những ý kiến tiêu cực, tôi thà tập trung vào những lời bình luận tích cực mang tính đóng góp. Bạn hoàn toàn có thể phân biệt giữa những người đang giãy nảy và những người cần được lắng nghe thật sự. Ai muốn lắng nghe sẽ muốn có một cuộc hội thoại thực sựu với bạn.

Đấy, đó chính là điều mà chúng tôi muốn nói với mọi người – đừng phí thời gian thuyết phục những kẻ tiêu cực, chẳng kẻ tiêu cực nào muốn được thuyết phục đâu. Cách tốt nhất để thuyết phục ai đó là chứng minh dựa trên hành động. Những lời hoa mỹ có thể gây ra sự ồn ào, nhưng chỉ hành động mới khiến tất cả phải lặng im đồng tình.

5-1492078737941

Trước đây khi còn trẻ dại, tôi thực sự rất ngây thơ. Tôi đến từ một thị trấn nhỏ, chẳng biết gì về thế giới kinh doanh ngoài kia. Tôi đăng ký trường nghệ thuật và học ngành dược. Bạn làm sao có thể tin tưởng ai đó ngay từ phút đầu được, kể cả trông họ có thuần khiết thế nào, kể cả trông như có vẻ họ muốn giúp đỡ bạn. Bạn phải có giác quan nhận thức thật mạnh mẽ mới được. Bạn phải lắng nghe, phải sử dụng trực giác của mình. Hãy lắng nghe lý trí của mình. Nếu như lý trí mách bảo bạn rằng thoả thuận kia có gì đó đáng ngờ, hãy nghe nó, và chuẩn bị luật sư đi. Luôn luôn phải hỏi luật sư trước. Trước khi tìm cho mình một nguời quản lý, hãy tìm cho mình một luật sư tốt.

Tôi đâu có biến mất hoàn toàn, tôi giờ đây mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng ta ai cũng trải qua giai đoạn này trong đời. Nó như hành trình của một người hùng ấy bạn hiểu không. Giống như trong Vua Sư Tử, Simba đã trải qua thử thách. Tôi cũng trải qua thử thách. Bạn ngã xuống, rồi bạn lại đứng dậy, sau đó đứng dậy thậm chí còn cao ngạo hơn. Tôi lớn lên với bộ phim Thuỷ thủ Mặt Trăng, thế nên ước mơ của tôi là trở thành người hùng đó. Nhưng tôi nhận ra mình không phải người hùng, tôi chỉ là một cô gái. Tôi là một cô gái muốn những điều tốt nhất trên thế giới này, giống như tất cả mọi người mà thôi.

tam-download-012-e1484791293308

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s